Lập Quân nắm tay Cát Tường cho cô xích lại gần
mình. Cát Tường để yên, cô thở dài:
– Thật sự em cũng
đâu có giận ba, em hiểu là do hoàn cảnh mà ...
– Nhưng em không nở
bỏ họ đi phải không? Ba có thể giúp cho họ số vốn mà. Điều quan trọng, anh muốn
biết là em có tình cảm với anh không? Anh yêu em và muốn có em. Anh đã từng yêu
nhưng chưa có ai làm cho anh phải nhớ nhiều đến thế. Anh nhắm mắt lại là nhớ
em. Em có biết như thế là gì không:
Coup de foudre.
Cát Tường bật cười:
– Anh nói là “tiếng
sét ái tình” à?
– Còn gì nữa! Anh
nhắc câu ngạn ngữ của Lomonossov, một văn hào người Nga cho em nghe nhé:
“Tình yêu mạnh như
luồng sét, nhưng không kèm theo tiếng nổ và những tiếng sét dữ dội nhất của nó
cũng hết sức dễ chịu”. Cát Tường!
– Dạ.
Lập Quân đưa bàn
tay Cát Tường lên môi mình, mắt anh nồng nàn:
– Anh yêu em.
Cát Tường e thẹn
cúi đầu. Trái tim cô đang run lên những cảm xúc của tình yêu.
...
Vừa bước vào nhà định
đóng cửa lại, nhưng cánh cửa bật bật ra làm Cát Tường giật thót người. Cô vụt
nhăn nhó vì mùi rượu nồng nặc từ Hiếu. Hiếu lảo đảo người ...
– Anh Hiếu! Sao anh
uống rượu dữ vậy?
Hiếu lè nhè:
– Em mới về tới đó
hả?
– Dạ.
Sợ Hiếu ngã, Cát Tường
đưa tay đỡ người anh, nhưng anh xô cô ra:
– Không cần! Anh
không ngã đâu mà em sợ. Có phải là em sẽ rời nhà này để về nhà ba em?
– Anh say rồi, em
đưa anh vào nhà ngủ!
– Ai nói với em là
anh say? Say mà anh biết em vừa về đến nhà. Anh biết bây giờ em giàu rồi, có
nhiều người đưa đón em, cho nên em đâu có cần đến thằng Hiếu này nữa.
– Con nói bậy bạ
cái gì vậy Hiếu?
Ông Hiển đi ra
nghiêm khắc:
– Con lên gác ngủ
đi Cát Tường, để thằng Hiếu cho cậu. Nó hư hỏng quá rồi, năm ba bữa lại uống rượu
say lúy túy.
Cát Tường đành
buông Hiếu ra, cô ái nái nhìn anh. Gần đây, anh Hiếu của cô trở nên hư hỏng vì
điều gì vậy?
Đóng cửa phòng, ông
Hiển dìu cho con trai nằm xuống giường, ông ngồi xuống bên cạnh:
– Ba biết tại sao
con uống rượu. Nhưng ba nghĩ là con đã đặt tình cảm sai chỗ rồi.
Hiếu nhắm mắt lại:
– Con nghĩ là tại
con không dám nói. Nếu như con nói ra, nhất định em Tường sẽ chấp nhận con.
– Ba nghĩ tốt hơn
là con đừng nói gì cả. Nếu nó có tình cảm, nó sẽ tự biểu lộ với con. Huống chi
trong nay mai nó sẽ rời nhà này.
Hiếu lặng cả người:
– Có thật không ba?
– Sẽ phải như vậy
mà. Con ngủ đi!
Hiếu vùi mặt xuống
gối, dòng nước mắt yếu đuối của anh chảy ra. Cát Tường sẽ rời khỏi nhà này. Anh
sẽ không còn được mỗi ngày nhìn thấy cô. Anh sẽ mất người mình yêu thương ư?
Ôi, không thể nào!
Hiếu đấm mạnh tay
lên mặt gối. Đã đến lúc anh không nên im lặng nữa. Anh phải nói ra tình cảm của
mình.
Ánh mặt trời chói
chang xuyên qua cửa làm Hiếu giật mình thức giấc.
Nhưng rồi anh nhớ
hôm nay là ngày chủ nhật nên nằm lại. Tối đêm qua, anh uống rượu nhiều quá, nên
bây giờ đầu váng vất nhức.
Mấy giờ rồi nhỉ?
Căn nhà yên ắng quá. Hiếu ngồi dậy đi ra ngoài. Không có ai ở nhà hết, chỉ có một
mình anh. Hiếu đi lên gác, anh tần ngần nhìn những vật dụng của Cát Tường:
chiếc gối nhỏ và những
tập vở lúc nào Cát Tường cũng xếp ngăn nấp.
– Anh dậy rồi à?
Cát Tường đi lên.
Cô cười với Hiếu:
– Tối qua, anh say
quá trời. Sao đi uống rượu nhiều dữ vậy, anh Hiếu? Hồi trước, anh đâu có thường
uống rượu.
– Ừ. - Hiếu vò tóc
- Sáng nay em không đi đâu sao?
– Không! Ngày mai,
em mới đi, để cổ động cho phim sắp trình chiếu. Em sẽ vắng nhà một tuần, rồi
sau đó đi học lại để ôn thi đại học.
– Vậy ... em có ở
nhà này nữa không?
– Có lẽ em sẽ về
nhà ba của em. Ông ở trung tâm thành phố, tiện cho việc học của em hơn.
Hiếu cười đau đớn:
– Đã đến lúc con
chim xanh đủ lông đủ cánh bay ra khỏi tổ rồi, phải không?
Cát Tường cúi đầu:
– Sao anh lại nặng
lời với em? Nếu anh ở vào địa vị của em, anh cũng sẽ làm vậy. Con ở gần cha là
hợp lẽ. Cả tháng nay, em suy nghĩ, ba em cũng đâu có muốn bỏ em. Thôi thì vui sống
với ông, cho ông vui trong tuổi già còn lại.
Hiếu châm biếm:
– Chứ không phải là
em thích con trai riêng của ba em và muốn ở gần người ta?
– Không phải như vậy!
Đối với em, tình cảm bây giờ hãy còn quá sớm. Em muốn học đại học. Có thể cuốn
phim em vừa quay xong sắp trình chiếu là cuốn phim duy nhất. Em đã từng nói với
anh là em mơ làm một phóng viên nhà báo kia mà.
– Tương lai của anh
và em bây giờ ... - Hiếu chua chát - Em như ngọn đèn tỏa sáng, ánh sáng rực rỡ.
Còn anh thì lại như ngọn đèn dầu lù mù trong căn nhà tranh dột nát.
Cát Tường nhăn mặt:
– Sao anh lại nói
như vậy? Ba em nói anh rành về ngành điện, ông có thể đưa anh vào công ty ...
Hiếu gạt ngang:
– Không cần! Anh
thích làm việc cho nhà nước hơn. Em bây giờ đâu còn muốn dựa vào anh, mà em
thích ra ơn với anh hơn, được không?
Giọng Hiếu gay gắt,
làm Cát Tường rươm rướm nước mắt:
– Em không hiểu lúc
này em làm điều gì lầm lỗi mà anh với chị Hòa luôn khó chịu mắng mỏ em. Chẳng lẽ
em có người cha giàu có nhìn nhận em là sai hay sao?
Giọt nước mắt của
Cát Tường làm xao xuyến tim Hiếu. Làm sao cô biết được, Thúy Hòa có thể ganh
ghét trở nên cộc cằn, nhưng còn anh, anh đã yêu cô, một tình yêu thầm lặng qua nhiều
năm tháng, mà anh không sao mở miệng nói được ba chữ “anh yêu em”. Để bây giờ
anh biết mình sắp phải rời xa cô.
Hiếu rụt rè đặt tay
lên vai cô:
– Em không có gì
sai cả, mà anh sai.
– Anh sai?
– Phải! Lẽ ra ...
anh không nên yêu em. Trong tâm hồn em, trong trái tim em, anh chỉ là một ông
anh, có đúng không?
Cát Tường sững người
ra. Trong lúc bàn tay Hiếu buông thõng xuống. Anh cứ tưởng mình sẽ rất khó nói,
nhưng rồi anh đã nói ra được rồi đó ba chữ “anh yêu em”. Ánh mắt bàng hoàng của
cô khiến Hiếu tưởng mình có thể chết đi được, anh quay đầu chạy rầm rập xuống
gác và đi luôn ra đường.
Cát Tường ngồi bẹp
trên sàn gác, cô không biết mình nghĩ gì nữa, đầu óc cô rối rấm. Tối đêm qua, Lập
Quân nói anh yêu cô, anh muốn có cô trong cuộc đời của anh. Lúc đó, cô thấy
mình xúc động mãnh liệt, đã khép mắt đón nhận nụ hôn bày tỏ tình yêu.
Rồi sáng nay, Hiếu
nói yêu cô. Sau lời bộc bạch, anh cấm đầu chạy đi. Cô bối rối quá. Trái tim cô
thuộc về ai đây?
Trông thấy Cát Tường,
ông Bằng vui vẻ đứng lên:
– Tối qua, ba nghe
Lập Quân nói con chịu về nhà này ở. Ba mừng lắm, cho người dọn dẹp căn phòng
trên lầu cho con. Con có thể về đây ở bất kỳ lúc nào con muốn.
Ông thân mật ôm qua
vai cô:
– Con lên xem thử
trên lầu, muốn thứ nào nữa cứ nói. Ba sẽ lo cho con.
– Dạ thôi, ba ạ. Ba
cho con thứ gì con nhận thứ đó, điều quan trọng là ba và dì vui thôi.
Bà Minh Nguyệt đi
ra. Cát Tường vội cúi đầu chào bà:
– Thưa dì.
– Dì thấy còn trong
ảnh, không ngờ ở ngoài con xinh đẹp hơn trong ảnh nhiều.
Cát Tường cúi đầu.
Sao nhìn bà, cô thấy sợ như thế nào ấy, không hiểu tại sao nữa. Lập Quân nắm
cánh tay Cát Tường:
♫ Tìm nhac mp3 ♫